On va vieillir together

– Il est une personne éduquée, un Québécois sera meilleur, si non peu importe. Il parle couramment au moins 02 langues différentes

– On aura une grande et bonne famille du bonheur

– Mr Right qui va oser m’aimer sera unique. Il est un peu sauvage et bizarre comme moi (ou non, peu important), mais intelligent, gentil, travaillant, positif, honnête. Il m’aimera et notre propre famille avec loyal. Il aime aussi la vie et aime aider les autres

– Il est fort et stable : La santé (mentale et physique) pour que nous restions longtemps ensemble ; la finance pour avoir l’indépendant d’argent, pour faire ceux qu’on aime, pour avoir de bonnes conditions afin que nos enfants puissent se développer, l’esprit pour s’encourager à surmonter les moments difficiles

– Il a son travail aimable et sa propre passion (moi aussi, certainement) qui lui rendent heureux et contents

– Il a grandi dans une bonne famille nombreuse pour que nos enfants puissent passer leur week – end, leurs vacances, leurs jours fériés…avec leurs grand – parents, leurs cousins/cousines…pour se développer, pour s’apprendre à donner, à apprécier, et à garder de bonnes valeurs familiales qui sont toujours importantes pour nous

– Il va enseigner nos enfants à jouer le hockey, à faire du ski… (moi aussi, peut – être) avec plaisir et tolérance

– Il aime peut – être faire des voyages de luxe, rester dans les hôtels de 04 – 05 étoiles…et moi, j’aime encore faire des voyages avec le sac – à – dos, rester dans les hébergements locaux grâce à airbnb, mais parce qu’on aime les gens, les beaux paysages, les différentes cultures, l’architectures ; qu’on aime aussi apprendre et découvrir les nouvelles choses ; qu’on s’aimera donc l’on voudra toujours voyager et partager nos aventures ensemble

– Il sera la personne qui me cherchera après mon activité bénévole avec sa fierté et avec son cœur heureux car sa femme, ce sera moi, qu’il aimera et avec qui il voudra rester tout le reste de sa vie, est une personne intelligente, extrêmement gentille, honnête, travaillante, stable, résistante, courageuse, positive, souriante ; qui l’aimera et qui lui sera reconnaissante pour son amour infini à elle, à leur famille même si elle est très têtue, un peu sévère, sauvage et bizarre, mais on a les mêmes valeurs de base

– Il sera le père de mes enfants

– On s’aimera et on partagera notre vie, d’un à l’autre

On va vieillir together:-)

Screen Shot 2017-10-26 at 7.02.53 PM.png

Advertisements

Những điều giản dị bé nhỏ [n+…]

Nay, ngồi trong xe bạn tới buổi thi – một bạn lái taxi xa lạ. Ngoài những câu hỏi xã giao quen thuộc, bạn còn chỉ cho mình thật tận tình cách mua xe trong thời gian sắp tới : nào là không được vượt quá buget này, nào là phải mướn 01 thợ máy để người ta kiểm tra này, nào là mua xe dưới mấy chấm để tiết kiệm xăng này, nào là đừng bao giờ mua xe đắt tiền khi mới bắt đầu này… Trợn mắt bảo bạn rằng, lần đầu tiên mới có người chỉ mình tận tình thế. Bạn cười hề hề «là do những người mày quen chưa chắc họ đã biết nên mới không chỉ mày thôi». Chả hiểu sao nghe câu nói rất nhân hậu đấy mà đã phải thần người ra mấy mấy giây

Lượt về thì quành lại chỗ hiến máu theo đúng kế hoạch. 01 bạn gặp mình thì rú lên «Ồ, lại gặp mày ở đây rồi. Vâng, tao quay lại rồi, bà mẹ Tàu ạ (chả là con gái nuôi của bạn là người Trung Quốc mà) », khiến bạn phụ trách ca mình phải ngạc nhiên vì bạn kia với mình cứ như quen nhau từ kiếp trước dzị. Bạn nhớ mình nhiều, vì lúc bạn phụ trách ca mình trước đó, bạn và mình đã rất khổ sở (và thất bại) trong việc tìm veine của mình. Chỉ là như bạn bảo, «Ồ, hoá ra mày vẫn quay lại thường xuyên đấy thôi, đúng không»

Mình đã học được ở quê mới mình về cách cho đi (mà hiến máu là việc họ làm rất thường xuyên vì nó là cách vô cùng đơn giản để có thể giúp đỡ người khác. Có người mà số lần hiến máu của họ đã lên đến vài ba trăm). Nhưng phần nữa, mà như mình bảo với các bạn, là mình chả phải là đứa tử tế gì, vì để hiến máu thành công (do họ có những quy định tối thiểu rất cụ thể), mình phải nỗ lực cật lực để ăn uống sao cho thiệt tử tế, rồi tập luyện thật gắt gao…để tăng cân và giữ cân nặng ổn định. Với ai thì việc đó nghe có vẻ nhảm nhí, buồn cười. Nhưng đối với đứa chưa – bao – giờ – có – cuối – tuần mình, là cả một nỗ lực không ngừng nghỉ, mà nhờ đó mình khoẻ mạnh và vững vàng qua những mùa đông rất dài, để tự tin cố gắng. Bạn còn xin phép mình để xem qua nội dung quyển sách mình đang đọc dở được đặt ngay cạnh. Ngó xong, thì mắt bạn sáng rỡ mà bảo rằng, tất cả các địa danh trong quyển sách ấy bạn đã đều đặt chân đến. Hoá ra, bạn đã từng là tiếp viên hàng không (nên khi mình chia sẻ về kế hoạch đi đú sắp tới, bạn nói ngay chóc chỗ mình đã lựa chọn bằng cái cười thiệt tươi), và mới thay đổi công việc cách đây 2,5 năm – một công việc hoàn toàn khác biệt, nhưng đòi hỏi phải quay trở lại trường học để bổ sung kiến thức cần thiết và các kỹ năng mới, mà bạn, thì đã gần 50. Vậy nên khi bạn xin phép hỏi mình về lý do ở lại, mình đã không ngại mà chia sẻ rất thiệt thà. Bạn nghe xong, thì cười và bảo «Chỉ cần ngó mày, thì tao đã biết ngay tại sao». Ớ…

Rồi ghé trường để lấy cái hẹn cuối. Thường, thì chỗ mình đã từng học ấy, người ta chỉ lấy hẹn vào các thứ hai cho tất cả các ngày khác trong tuần kế tiếp. Nhưng bạn thư ký vừa ngó mình xong thì chỉ vào cây sen đá cạnh cửa sổ mà bảo «mày là đứa tặng tao cái cây này từ Giáng sinh năm ngoái đúng không» – Và vì bạn nhớ thế, nên mình có luôn cái hẹn đúng kế hoạch. Chỉ mỗi tội khi nhìn cái cây sen đá kia, thì mình thiếu điều muốn khóc thét luôn : bạn sáng rỡ, bé xí và…cao nhòng. Thú thiệt là dù em nó ở tuổi này, hiểu biết cây cối cũng nhiều nhưng chưa thấy cây sen đá dzặt dzẹo nào cao gần 30cm=))

Nhận ra mình luôn may mắn gặp những người xa lạ tử tế. Chỉ là chả hiểu sao mình luôn may mắn gặp những người như họ

Nhưng biết là yêu mình, yêu cái cách mình lựa chọn nỗ lực, lựa tin tưởng vào bản thân, vào người khác, vào bạn Cuộc sống này…để xứng đáng được họ lựa

Và vui

20689611_10209874282795824_6218045256531096127_o

 

 

 

 

 

 

 

lảm nhảm đầu tuần [n+…]

1/8 của 10 năm trước, nhận công việc đầu tiên qua vài vòng phỏng vấn tuyển dụng, sau 01 dzai (lúc đó đã bắt đầu biết mê dzai, hí hí), đứa thứ hai mình nhắn báo tin là bạn. Chẳng thấy chúc chiếc mịa gì, bạn nhắn lại câu dzi nhứt «Bạn tui mà». Mà bạn mình lúc ấy (và mãi đến tận giờ), là một đứa cực kỳ nỗ lực và giỏi giang. Điện thoại hư, đổi. Dzai xa xôi, đổi…nhưng câu nói đó thì chẳng thể nào quên (bằng chứng là giờ, 10 năm sau vẫn gõ lại y chang 03 từ đó:-D)

Pencil-Shavings-Cards-Thank-You-FlowersNgười mình từng thương bằng cả ruột gan quẩy đít bỏ đi một hơi. Đã nghĩ mình rồi sẽ tưng bừng khóc lóc như những đứa khác. Nói bạn, bạn cười hố hố, bảo: «điên thế nó bỏ là đúng roài». Nhưng chốt lại bằng câu dzi nhứt «Nó không đáng». Nghe xong thì biết là nên im, vì tin mình – luôn cố gắng, nhân hậu và hay ho –  sẽ gặp một người phù hợp khác.

1/8 của năm nay, biết ơn vô cùng vì vẫn là bạn bè nhau, bệnh hoạn và thân thiết như những ngày đầu (dù một năm, chỉ hỏi han nhau chưa quá 1 lần, vì đứa nào cũng có cuộc sống riêng, và mình thì bận rộn, như bạn vậy)

Vẫn luôn nghĩ rằng sau nhà mình, sau chồng con mình, đứa mình nghĩ đến tiếp theo là bạn

Lảm nhảm giữa tuần (n+…)

Qua, bạn trò già bỏ buổi học tiếng Việt vì…quên mất. Nhưng trong lúc đợi bạn, thì bạn cô amateur (là mình) đã tranh thủ soạn xong 01 văn bản cần thiết (và gởi liền sau đó). Việc đi bộ từ nhà mình đến chỗ bạn, rồi trở về – cũng được coi như 01 buổi tập thể dục hiếm hoi của những ngày gần đây. Không giận, mà cũng không thấy buồn luôn dù việc trễ/huỷ hẹn không báo trước cực kỳ khó được chấp nhận ở cái xứ mình – mà với mình, thì lại càng khó chấp nhận hơn. Phần nữa, dù dạy miễn phí, nhưng là công tình của mình trong suốt một thời gian dài… Chỉ là như đã nêu ở trên, mình vẫn tranh thủ việc vắng mặt của bạn để hoàn tất vài việc có ích khác

Hiện mình đang làm cho agency (sẽ có 01 note về việc này). Đã gần như quen với với việc huỷ hẹn vào phút cuối (từ phía Khách hàng). Có những tuần, gởi bảng chấm công mà hết hồn vì chỉ có 02 buổi/tuần. Không giận, mà cũng không thấy buồn luôn. Vì ngoài công việc với agency này, mình vẫn còn rất nhiều việc khác để làm : là cours học các buổi tối; 01 công việc thứ hai khác vào các cuối tuần, việc thiện nguyện đều đặn mỗi sáng Chủ nhật và 01 buổi dạy tiếng Việt và hàng mớ việc bé nhỏ khác cần hoàn tất. Vậy nên, khi không làm gì với bạn này…mình vẫn liên tục vận động cùng những việc kia. Hoặc đôi khi, chỉ là nằm ườn ra đấy, đọc thêm vài trang sách, tưới mấy cái cây xanh…tự lựa chọn một ngày nhẹ nhàng trong chuỗi những ngày không ngơi nghỉ.

Chẳng biết tự bao giờ, những người khác không còn cơ hội quyết định Niềm vui – buồn của mình

…khi mình luôn tự tin và rất giỏi, he he…

jul-13-mason_jar-calendar-1680x1050

It’s my happy time

Nay, mình không nhận việc bên O.S, dù thời gian này mình cần kinh nghiệm, và cả xiền nữa, tất nhiên:-D

Nay, mình cũng không nhận việc bên tiệm, dù không đi làm và dù việc bên tiệm nhẹ nhàng và lương + bonus cao hơn PAB rất nhiều

Thấy mình bịnh và chảnh chó dễ sợ

Nhưng biết là nên yêu mình hơn hết thảy

Qua, nhận quart de jour lúc 6h20 sáng, tống vội cơm vô cà mên, rồi tất tả bắt bus cho kịp ca làm đã bắt đầu từ lúc 7h. Tính ra thì công việc bữa qua không hề nặng nhọc, vì phía cliente chấp nhận việc mình vô trễ do họ demande agency vào phút cuối và vì gặp được bạn PAB tử tế. Nhưng đã ngủ gà ngủ gật trong lớp học và phải xin phép về giữa chừng vì không thể tập trung và vì quá mệt. Đọc The Monk Who Sold His Ferrari rằng mệt mỏi chỉ là một trạng thái tâm lý. Nhưng thú thiệt là qua đã rất mệt, dù tâm lý mình cứng lắm. Vậy nên về đến nhà chỉ việc lau mình, rồi lăn xuống, rồi ngủ một hơi đến gần 22h, lết dậy nấu ăn, trả mớ xiền điện thoại ngu (từ vụ Cuba, sao vương vấn vụ này mãi hè:-D), nghe Les 8 pratiques spirituelles… rồi lại lăn ra ngủ vì bạn brain kia đau quá chừng đau. Mình biết mình là một đứa cực kỳ trâu bò, nhưng vụ đau đầu hơi quá đáng kia, thì nguyên nhân có thể do bạn corps mình chưa kịp thích nghi với việc thay đổi giờ giấc làm việc (bạn ý đã làm quart đêm cả tuần trước đó, cộng thêm thứ bảy, CN rồi)

Qua, bạn chủ tiệm nhắn bảo, là gáng đi làm nghen con, con nghỉ hè roài mà. Reply bạn rằng, ối Cô ơi, con có chịu ngồi yên đâu. Dù biết là việc bên tiệm lúc này nhiều thiệt nhiều (dzị nên bonus mới nhiều theo á), dù vẫn biết mình là đứa ham xiền (nên vẫn làm ở đó thứ bảy, CN nè)…nhưng để đi về phía trước, cho những ngày sau, mình vẫn chọn PAB (dù PAB như mình, thì vẫn từ chối nhận việc nếu cần thiết – như bữa nay- và chưa thấy tiền tiếc gì ráo:-)))))))))))))

Nhưng yêu và tin đứa bịnh mình vô cùng

Các bạn cùng lớp (cả vài bạn Cô mà mình quý nữa) xúm lại hỏi khi thấy mình là đứa dzi nhứt không apply vô CIUSSS vì theo họ, mình sẽ được nhận ngay với mức lương khởi điểm gần 20CAD/h (và rất nhiều đãi ngộ khác- của chính phủ – như 05/11 bạn khác đã được ký hợp đồng. Ờ, nhắc vụ này mới nhớ, là mình đã cực kỳ vui cho họ). Cả Marc nữa chớ hè:-D. Marc cũng bảo mình là không sớm thì muộn, nhất định phải apply vô đó nữa cơ mà, he he…

Catherine cũng đã bảo mình về việc có thể postuler CV ở SJE. Nhưng mình chỉ cười tươi thiệt là tươi và từ chối (Dù giờ lăn qua lội lại cũng đã vài vòng thì thấy SJE ổn hơn những chỗ khác rất nhiều)

Bữa thực tập cuối bên L’arche, Nancy bảo mình «H nè, bên này họ gọi t biểu là đang cần người làm ở đây lâu dài á»…với giọng thiệt hiền làm mình cười hoài. Nhưng bạn biết (và hiểu) khi mình nói mình đã lựa chọn khác

Chỉ là tất cả những điều rất cỏn con ấy đã động viên mình rất rất nhiều

Hiện tại, mình đang là PAB tự do của 01 Agency với mức lương 13CAD/h và không có gì đảm bảo:-))))))))

Nhưng mình có thể đến lớp mỗi buổi tối cho cours tiếng Phớp nâng cao (để tiếp tục học lên sau này). Việc mình từ chối làm sáng này, vì biết rằng nếu như qua, mình sẽ không thể tập trung cho buổi học tối nay. Cả việc làm nhiều hơn bên tiệm cũng vậy, khi mình chỉ có thể kết thúc công việc lúc 5h30, rồi bắt bus thêm gần 01h nữa để đi học cours học bắt đầu lúc 4h30 và kết thúc lúc 8h30 mỗi ngày.

Mình vẫn có thể tiếp tục cours tiếng Việt với D vào mỗi tối thứ 5 hằng tuần

Mình vẫn lên tiệm vào 02 ngày cuối tuần với mức lương + bonus gấp đôi. Và quan trọng nhất, là mình vẫn có thể tiếp tục công việc thiện nguyện ở SJE mỗi sáng Chủ nhật.

Hơn nữa, việc liên tục đi chuyển từ chỗ này đến chỗ khác theo đặc thù của 01 agency khiến đứa tò mò mình học được rất nhiều điều mới mẻ. Công việc hiện tại còn giúp mình kiên cường vượt qua những sợ hãi, e ngại từ phía bản thân vốn khép kín. Mỗi nơi mình tới đều rất khác nhau. Từng chút từng chút một, mình can đảm bước ra khỏi vòng an toàn để thích nghi với môi trường công việc; và cả những người rất khác nhau mà mình đã đang và sẽ gặp… Lịch làm việc không ổn định và thu nhập chưa cao cũng giúp mình biết cân nhắc nhiều hơn trong việc sắp xếp budget (dù việc trả 1022 CAD cho khoản ngu từ vụ Cuba kia khiến mình điên tiết rất nhiều. Nhưng hoá ra, mình vẫn có thể cân nhắc được, vì tiền để dành vẫn đủ cover các khoản chi phí khác nữa. Tất nhiên là tối qua đã nghĩ ngay rằng, mình sẽ phải cày bữa hơn rất nhiều để bù vào khoản thâm hụt này đây, ố ồ….:-)))))

DSC_0967Mình muốn tiếp tục học lên nữa

Sẽ là RAC vào 15/8 sắp tới. Cours Phớp cũng sẽ phải ra ngô ra khoai trong năm nay, mình hứa. Mình sẽ gắn bó với PAB hay học cao hơn vào năm sau, mình chưa biết. Mình sẽ lang bang như này đến lúc nào, mình không hứa luôn. Ủa mà không, plan có 6 tháng thôi mà, he he…Nhưng cảm nhận rất rõ rằng mình được bạn Cuộc sống yêu thương cho những nỗ lực để mình luôn khoẻ mạnh và khiến việc mỗi ngày qua càng thêm trọn vẹn. Dù vô tình hay hữu ý (này thì mình không biết, thiệt:-D), mỗi nỗ lực mình đã và đang làm; những suy nghĩ tuy ương ngạnh và gàn dở, quyết liệt, can đảm nhưng tươi rỡ, nhân hậu và dịu dàng…đều mang một ý nghĩa rất riêng nào đó.

Mình cũng đã không ngại ngần mà chia sẻ những suy nghĩ của mình với vài người hoàn toàn xa lạ khác: vài bạn khách hàng bên tiệm, là 01 bạn y tá đã 32 năm gắn bó với công việc, với bạn tình nguyện viên bên L’Arche, cả bạn già bán sách chỗ mình vẫn ghé mỗi tháng…Họ bảo họ tin chắc rằng, là mình sẽ tiến xa hơn và sẽ rất vững vàng

Đôi khi tủi thân (dù cảm giác đó thiệt thà là rất hiếm gặp), nhưng biết rằng chaque chose en son temps. Và mình yêu mình, tin tưởng vào những nỗ lực của mình…từ những điều nhỏ nhoi rất giản dị mỗi ngày như thế.

Chúc mình sang tuổi mới sức khoẻ và nhiều điều tươi

Chúc mình luôn can đảm để nỗ lực và tin yêu bạn Cuộc sống này.

Chúc mình luôn vững tin vào hạnh phúc của những ngày sau, về một gia đình đông đầy con cái; về người đàn ông rất giỏi, luôn nỗ lực cố gắng nhưng hài hước, nhân hậu và đủ bản lĩnh để trọn vẹn yêu thương nhau – vì cả bạn và mình đều xứng đáng có nhau dịu dàng như thế trong đời

Happy birthday to meeeeeeeeeeeeeeeeeeee:-)

Một ngày đẹp trời

Nay, gặp M lần thứ ba…

Vừa túm được mình, bạn bảo luôn: trước mày có hiểu tao nói gì hem mà xong việc thì bỏ về một hơi dzị … Tao vợ con đùm đề rồi nghen. Nói mày lưu số tao lại đặng lỡ có bất cứ khó khăn gì thì hú, tao rất sẵn lòng giúp mày nếu có thể, như một người bạn tốt, vì tao thực sự rất quý mày chớ ko hề có tà ý gì đâu nghen… Mình trợn mắt hỏi lại: Ủa, vậy là cả tháng trời mày chỉ lo lắng có nhiêu đó thôi hở M – Ờ, tao sợ là khác biệt ngôn ngữ, văn hoá…khiến mày hiểu lầm… – Mình nghe xong thì vừa cảm động vừa buồn cười: nói mày nghe nè, tao đã qua cái tuổi mơ mộng hơn chục năm có lẻ roài nên mày đừng lo, nghen …Nhưng những người tao quý, ít khi tao phiền họ lắm… Bạn nghe xong thì thở phào một cái rõ to…Rồi hai thằng cùng cười vangDSC_0917

Kể bạn nghe việc mình nhận được rất nhiều nhận xét tốt sau đợt thực tập đầu tiên, cả việc nhận được offer của bạn phụ trách nhân sự, nơi mình vẫn đang tự doạ dẫm để hớn hở tiếp tục công việc thiện nguyện mỗi sáng chủ nhật, đặng về làm ở đó lâu dài…; cả về kế hoạch sắp tới của đứa mình ngang bướng, gàn dở. Bạn nghe xong thì gật gù: Ờ, tao hiểu ý mày rồi. Nhưng chỉ lang bang một thời gian ngắn thôi nghen, vì tao tin vô cùng là mày rất giỏi và xứng đáng được nhiều hơn thế…

M làm ở trung tâm y tế nơi mình ở. Và mình chỉ gặp bạn mỗi lần mình đến đó…chích ngừa (này là do bắt buộc, hé hé)

Lần thứ hai gặp bạn, sau hơn 5 tháng từ buổi gặp đầu tiên. Nhớ mãi cách bạn hớn hở khoe: tao kể về mày cho nhiều người lắm, là tao quen một đứa Á lớn lên trong rừng, nói chuyện rất tửng và vô cùng cố gắng…bằng vẻ mặt thiệt thà. Mình quý M nhiều, vì cảm nhận bạn là một người tươm tất, có trách nhiệm với công việc, rất niềm nở…nhưng vẫn có gì đó kiêu hãnh và cách biệt. Chỉ là không biết đứa rất khó chịu mình, với bạn, lại là một người hài hước và thông minh…và khiến bạn ghi nhớ

Lần thứ nhất gặp bạn, và những chuyện vẩn vơ từ đứa lớn lên trong rừng, chỉ vỏn vẹn 30’ chích ngừa:-))

Tất nhiên, là lần này thì mình đã ghi lại số điện thoại bạn rồi…còn ghi rõ cả số nội bộ nữa cơ!!!

Và đã nói về M, với 01 bạn mình rất quý khác…rằng gặp được bạn, là một trong những điều vui mà mình có ở QC này…

 

 

những ngày dịu dàng [n + …]

Thật ra, từ lâu lắm lắm rồi mình chưa viết được cái note nào cho thiệt là tử tế cả;-D

Việc học 05 buổi sáng trên trường, học buổi tối bên CAFI, làm bên tiệm, dạy tiếng Việt và cả công việc thiện nguyện mỗi sáng CN…cứ liên tục cuốn mình đi, khiến mình đôi khi biếng ơi là biếng và tự tìm ra cái cớ thiệt bự để giải thích cho cái việc biếng ơi là biếng kia…hehe

Việc vui nhiều ko, thiệt thà là không biết, nhưng từ lâu lắm rồi thì không…thấy buồn. Ờ, mà cũng chẳng có thời gian mà buồn phiền nữa, vì mỗi ngày trở về nhà, sàng tới sàng lui một hồi là lăn ra ngủ cái ẻo…tới sáng thức dậy lui cui, lội ra đường, rồi hỏi han vớ vẩn vài người, rồi thành vui

Qua, A ghé nhà. Vậy là hơn 03 năm, cuối cùng mình cũng mạnh dạn để ai đó bước vào nhà. Nhà mình, cái ổ nhỏ xíu ngập ngụa sách vở, cây cối…nhưng sạch sẽ và hiểu theo cách nào đó, gần như cực kỳ ngăn nắp, hí hí…Ngoài bạn chủ nhà vốn luôn tử tế…thì chưa bao giờ mình mời một ai ghé thăm, dù đó là Kiki, là A hay Séb…Nhưng sau vụ Cuba, nhận ra rằng mình thiệt là ích kỷ khi chỉ luôn co cụm trước những người vì yêu quý mình mà giúp đỡ quá chừng tận tuỵ

my springNói tới nói lui hồi, A bảo rồi mình đến bao giờ và rồi sẽ thích ai, hay là Nicol nhá, ẻm 26 tuổi:-))…vì mọi thứ, như mình nói với bạn, đều sẽ đúng theo kế hoạch:-D. Cười nhẹ hều bảo bạn rằng, dù chưa biết đó là ai, nhưng đó nhất định sẽ là một người tốt bụng, nhân hậu, chịu khó và cố gắng nhiều như mình vậy (cả thông minh, hài hước và rất giỏi nữa chứ hè, hehe). Cũng bảo bạn rằng, hình như thời gian là một điều gì đó rất hay ho. Từ lâu lắm rồi, mình đã biết tự hạnh phúc với những điều mình có hiện tại. Cái hiện tại khắc nghiệt luôn đòi hỏi con người ta phải vững vàng để yêu quý cuộc sống này, để kiên trì và cố gắng…

Muốn viết về bạn cô Sissi vô cùng cá tính, về cuộc sống bạn đầy sóng gió nhưng đẹp vẻ đẹp vững vàng, tự tin và cực kỳ giỏi giang, về cả cách bạn hạnh phúc mỗi ngày

Muốn viết về nỗi théc méc kỳ lạ rằng, rồi bạn Cuộc sống kia sẽ sắp xếp sao, khi mình đã quá quen với việc mình ên cố gắng – mình ên hạnh phúc ở hiện tại. Rồi bạn sẽ sắp sao để đứa mình kỳ cục gặp 01 nửa khác mà thành trọn vẹn, để như A bảo, đó là miracle –  như bạn và Dan vậy

Muốn viết những lời yêu quý và biết ơn chân thành nhất đến nhà mình, đến các bạn em…2 bạn Dì già

Muốn viết cả những ngày Havana lang bang, được V yêu quý lo lắng như chị, như mẹ…

Về những ngày sau cực kỳ nỗi lực mà nhẹ nhàng quá đỗi. Vẫn đọc thường xuyên các article trên Success magazine, Business Insider…và các web nhảm quen thuộc, thi thoảng vẫn nhặt được đâu đó về sự tiếc nuối của 30, 40 năm sau…Tự hỏi sao mà nghe quen ghê nơi, cũng cày bừa nỗ lực, cũng lặng lẽ khép kín, cũng xa xôi gia đình…Chỉ là không hiểu sao lại vững tin rằng, rồi sẽ có những ngày mình sẽ tự hảo về mình vì đã từng – như – thế – này…Sẽ chẳng còn trăn trở khi mỗi ngày qua, được sống, yêu thương và nỗ lực bằng cả con người mình, bằng niềm tin và tình yêu cuộc sống mãnh liệt

Sẽ viết về hạnh phúc của mình: giản dị, bé nhỏ mà lấp lánh

Chào tháng 4 – mùa xuân. Chào những thay đổi đang dần nên hình nên dáng

Và cảm ơn bạn Cuộc sống này vì mình nhân hậu, luôn lạc quan nỗ lực mà yêu thương

🙂