It’s my happy time

Nay, mình không nhận việc bên O.S, dù thời gian này mình cần kinh nghiệm, và cả xiền nữa, tất nhiên:-D

Nay, mình cũng không nhận việc bên tiệm, dù không đi làm và dù việc bên tiệm nhẹ nhàng và lương + bonus cao hơn PAB rất nhiều

Thấy mình bịnh và chảnh chó dễ sợ

Nhưng biết là nên yêu mình hơn hết thảy

Qua, nhận quart de jour lúc 6h20 sáng, tống vội cơm vô cà mên, rồi tất tả bắt bus cho kịp ca làm đã bắt đầu từ lúc 7h. Tính ra thì công việc bữa qua không hề nặng nhọc, vì phía cliente chấp nhận việc mình vô trễ do họ demande agency vào phút cuối và vì gặp được bạn PAB tử tế. Nhưng đã ngủ gà ngủ gật trong lớp học và phải xin phép về giữa chừng vì không thể tập trung và vì quá mệt. Đọc The Monk Who Sold His Ferrari rằng mệt mỏi chỉ là một trạng thái tâm lý. Nhưng thú thiệt là qua đã rất mệt, dù tâm lý mình cứng lắm. Vậy nên về đến nhà chỉ việc lau mình, rồi lăn xuống, rồi ngủ một hơi đến gần 22h, lết dậy nấu ăn, trả mớ xiền điện thoại ngu (từ vụ Cuba, sao vương vấn vụ này mãi hè:-D), nghe Les 8 pratiques spirituelles… rồi lại lăn ra ngủ vì bạn brain kia đau quá chừng đau. Mình biết mình là một đứa cực kỳ trâu bò, nhưng vụ đau đầu hơi quá đáng kia, thì nguyên nhân có thể do bạn corps mình chưa kịp thích nghi với việc thay đổi giờ giấc làm việc (bạn ý đã làm quart đêm cả tuần trước đó, cộng thêm thứ bảy, CN rồi)

Qua, bạn chủ tiệm nhắn bảo, là gáng đi làm nghen con, con nghỉ hè roài mà. Reply bạn rằng, ối Cô ơi, con có chịu ngồi yên đâu. Dù biết là việc bên tiệm lúc này nhiều thiệt nhiều (dzị nên bonus mới nhiều theo á), dù vẫn biết mình là đứa ham xiền (nên vẫn làm ở đó thứ bảy, CN nè)…nhưng để đi về phía trước, cho những ngày sau, mình vẫn chọn PAB (dù PAB như mình, thì vẫn từ chối nhận việc nếu cần thiết – như bữa nay- và chưa thấy tiền tiếc gì ráo:-)))))))))))))

Nhưng yêu và tin đứa bịnh mình vô cùng

Các bạn cùng lớp (cả vài bạn Cô mà mình quý nữa) xúm lại hỏi khi thấy mình là đứa dzi nhứt không apply vô CIUSSS vì theo họ, mình sẽ được nhận ngay với mức lương khởi điểm gần 20CAD/h (và rất nhiều đãi ngộ khác- của chính phủ – như 05/11 bạn khác đã được ký hợp đồng. Ờ, nhắc vụ này mới nhớ, là mình đã cực kỳ vui cho họ). Cả Marc nữa chớ hè:-D. Marc cũng bảo mình là không sớm thì muộn, nhất định phải apply vô đó nữa cơ mà, he he…

Catherine cũng đã bảo mình về việc có thể postuler CV ở SJE. Nhưng mình chỉ cười tươi thiệt là tươi và từ chối (Dù giờ lăn qua lội lại cũng đã vài vòng thì thấy SJE ổn hơn những chỗ khác rất nhiều)

Bữa thực tập cuối bên L’arche, Nancy bảo mình «H nè, bên này họ gọi t biểu là đang cần người làm ở đây lâu dài á»…với giọng thiệt hiền làm mình cười hoài. Nhưng bạn biết (và hiểu) khi mình nói mình đã lựa chọn khác

Chỉ là tất cả những điều rất cỏn con ấy đã động viên mình rất rất nhiều

Hiện tại, mình đang là PAB tự do của 01 Agency với mức lương 13CAD/h và không có gì đảm bảo:-))))))))

Nhưng mình có thể đến lớp mỗi buổi tối cho cours tiếng Phớp nâng cao (để tiếp tục học lên sau này). Việc mình từ chối làm sáng này, vì biết rằng nếu như qua, mình sẽ không thể tập trung cho buổi học tối nay. Cả việc làm nhiều hơn bên tiệm cũng vậy, khi mình chỉ có thể kết thúc công việc lúc 5h30, rồi bắt bus thêm gần 01h nữa để đi học cours học bắt đầu lúc 4h30 và kết thúc lúc 8h30 mỗi ngày.

Mình vẫn có thể tiếp tục cours tiếng Việt với D vào mỗi tối thứ 5 hằng tuần

Mình vẫn lên tiệm vào 02 ngày cuối tuần với mức lương + bonus gấp đôi. Và quan trọng nhất, là mình vẫn có thể tiếp tục công việc thiện nguyện ở SJE mỗi sáng Chủ nhật.

Hơn nữa, việc liên tục đi chuyển từ chỗ này đến chỗ khác theo đặc thù của 01 agency khiến đứa tò mò mình học được rất nhiều điều mới mẻ. Công việc hiện tại còn giúp mình kiên cường vượt qua những sợ hãi, e ngại từ phía bản thân vốn khép kín. Mỗi nơi mình tới đều rất khác nhau. Từng chút từng chút một, mình can đảm bước ra khỏi vòng an toàn để thích nghi với môi trường công việc; và cả những người rất khác nhau mà mình đã đang và sẽ gặp… Lịch làm việc không ổn định và thu nhập chưa cao cũng giúp mình biết cân nhắc nhiều hơn trong việc sắp xếp budget (dù việc trả 1022 CAD cho khoản ngu từ vụ Cuba kia khiến mình điên tiết rất nhiều. Nhưng hoá ra, mình vẫn có thể cân nhắc được, vì tiền để dành vẫn đủ cover các khoản chi phí khác nữa. Tất nhiên là tối qua đã nghĩ ngay rằng, mình sẽ phải cày bữa hơn rất nhiều để bù vào khoản thâm hụt này đây, ố ồ….:-)))))

DSC_0967Mình muốn tiếp tục học lên nữa

Sẽ là RAC vào 15/8 sắp tới. Cours Phớp cũng sẽ phải ra ngô ra khoai trong năm nay, mình hứa. Mình sẽ gắn bó với PAB hay học cao hơn vào năm sau, mình chưa biết. Mình sẽ lang bang như này đến lúc nào, mình không hứa luôn. Ủa mà không, plan có 6 tháng thôi mà, he he…Nhưng cảm nhận rất rõ rằng mình được bạn Cuộc sống yêu thương cho những nỗ lực để mình luôn khoẻ mạnh và khiến việc mỗi ngày qua càng thêm trọn vẹn. Dù vô tình hay hữu ý (này thì mình không biết, thiệt:-D), mỗi nỗ lực mình đã và đang làm; những suy nghĩ tuy ương ngạnh và gàn dở, quyết liệt, can đảm nhưng tươi rỡ, nhân hậu và dịu dàng…đều mang một ý nghĩa rất riêng nào đó.

Mình cũng đã không ngại ngần mà chia sẻ những suy nghĩ của mình với vài người hoàn toàn xa lạ khác: vài bạn khách hàng bên tiệm, là 01 bạn y tá đã 32 năm gắn bó với công việc, với bạn tình nguyện viên bên L’Arche, cả bạn già bán sách chỗ mình vẫn ghé mỗi tháng…Họ bảo họ tin chắc rằng, là mình sẽ tiến xa hơn và sẽ rất vững vàng

Đôi khi tủi thân (dù cảm giác đó thiệt thà là rất hiếm gặp), nhưng biết rằng chaque chose en son temps. Và mình yêu mình, tin tưởng vào những nỗ lực của mình…từ những điều nhỏ nhoi rất giản dị mỗi ngày như thế.

Chúc mình sang tuổi mới sức khoẻ và nhiều điều tươi

Chúc mình luôn can đảm để nỗ lực và tin yêu bạn Cuộc sống này.

Chúc mình luôn vững tin vào hạnh phúc của những ngày sau, về một gia đình đông đầy con cái; về người đàn ông rất giỏi, luôn nỗ lực cố gắng nhưng hài hước, nhân hậu và đủ bản lĩnh để trọn vẹn yêu thương nhau – vì cả bạn và mình đều xứng đáng có nhau dịu dàng như thế trong đời

Happy birthday to meeeeeeeeeeeeeeeeeeee:-)

Một ngày đẹp trời

Nay, gặp M lần thứ ba…

Vừa túm được mình, bạn bảo luôn: trước mày có hiểu tao nói gì hem mà xong việc thì bỏ về một hơi dzị … Tao vợ con đùm đề rồi nghen. Nói mày lưu số tao lại đặng lỡ có bất cứ khó khăn gì thì hú, tao rất sẵn lòng giúp mày nếu có thể, như một người bạn tốt, vì tao thực sự rất quý mày chớ ko hề có tà ý gì đâu nghen… Mình trợn mắt hỏi lại: Ủa, vậy là cả tháng trời mày chỉ lo lắng có nhiêu đó thôi hở M – Ờ, tao sợ là khác biệt ngôn ngữ, văn hoá…khiến mày hiểu lầm… – Mình nghe xong thì vừa cảm động vừa buồn cười: nói mày nghe nè, tao đã qua cái tuổi mơ mộng hơn chục năm có lẻ roài nên mày đừng lo, nghen …Nhưng những người tao quý, ít khi tao phiền họ lắm… Bạn nghe xong thì thở phào một cái rõ to…Rồi hai thằng cùng cười vangDSC_0917

Kể bạn nghe việc mình nhận được rất nhiều nhận xét tốt sau đợt thực tập đầu tiên, cả việc nhận được offer của bạn phụ trách nhân sự, nơi mình vẫn đang tự doạ dẫm để hớn hở tiếp tục công việc thiện nguyện mỗi sáng chủ nhật, đặng về làm ở đó lâu dài…; cả về kế hoạch sắp tới của đứa mình ngang bướng, gàn dở. Bạn nghe xong thì gật gù: Ờ, tao hiểu ý mày rồi. Nhưng chỉ lang bang một thời gian ngắn thôi nghen, vì tao tin vô cùng là mày rất giỏi và xứng đáng được nhiều hơn thế…

M làm ở trung tâm y tế nơi mình ở. Và mình chỉ gặp bạn mỗi lần mình đến đó…chích ngừa (này là do bắt buộc, hé hé)

Lần thứ hai gặp bạn, sau hơn 5 tháng từ buổi gặp đầu tiên. Nhớ mãi cách bạn hớn hở khoe: tao kể về mày cho nhiều người lắm, là tao quen một đứa Á lớn lên trong rừng, nói chuyện rất tửng và vô cùng cố gắng…bằng vẻ mặt thiệt thà. Mình quý M nhiều, vì cảm nhận bạn là một người tươm tất, có trách nhiệm với công việc, rất niềm nở…nhưng vẫn có gì đó kiêu hãnh và cách biệt. Chỉ là không biết đứa rất khó chịu mình, với bạn, lại là một người hài hước và thông minh…và khiến bạn ghi nhớ

Lần thứ nhất gặp bạn, và những chuyện vẩn vơ từ đứa lớn lên trong rừng, chỉ vỏn vẹn 30’ chích ngừa:-))

Tất nhiên, là lần này thì mình đã ghi lại số điện thoại bạn rồi…còn ghi rõ cả số nội bộ nữa cơ!!!

Và đã nói về M, với 01 bạn mình rất quý khác…rằng gặp được bạn, là một trong những điều vui mà mình có ở QC này…

 

 

những ngày dịu dàng [n + …]

Thật ra, từ lâu lắm lắm rồi mình chưa viết được cái note nào cho thiệt là tử tế cả;-D

Việc học 05 buổi sáng trên trường, học buổi tối bên CAFI, làm bên tiệm, dạy tiếng Việt và cả công việc thiện nguyện mỗi sáng CN…cứ liên tục cuốn mình đi, khiến mình đôi khi biếng ơi là biếng và tự tìm ra cái cớ thiệt bự để giải thích cho cái việc biếng ơi là biếng kia…hehe

Việc vui nhiều ko, thiệt thà là không biết, nhưng từ lâu lắm rồi thì không…thấy buồn. Ờ, mà cũng chẳng có thời gian mà buồn phiền nữa, vì mỗi ngày trở về nhà, sàng tới sàng lui một hồi là lăn ra ngủ cái ẻo…tới sáng thức dậy lui cui, lội ra đường, rồi hỏi han vớ vẩn vài người, rồi thành vui

Qua, A ghé nhà. Vậy là hơn 03 năm, cuối cùng mình cũng mạnh dạn để ai đó bước vào nhà. Nhà mình, cái ổ nhỏ xíu ngập ngụa sách vở, cây cối…nhưng sạch sẽ và hiểu theo cách nào đó, gần như cực kỳ ngăn nắp, hí hí…Ngoài bạn chủ nhà vốn luôn tử tế…thì chưa bao giờ mình mời một ai ghé thăm, dù đó là Kiki, là A hay Séb…Nhưng sau vụ Cuba, nhận ra rằng mình thiệt là ích kỷ khi chỉ luôn co cụm trước những người vì yêu quý mình mà giúp đỡ quá chừng tận tuỵ

my springNói tới nói lui hồi, A bảo rồi mình đến bao giờ và rồi sẽ thích ai, hay là Nicol nhá, ẻm 26 tuổi:-))…vì mọi thứ, như mình nói với bạn, đều sẽ đúng theo kế hoạch:-D. Cười nhẹ hều bảo bạn rằng, dù chưa biết đó là ai, nhưng đó nhất định sẽ là một người tốt bụng, nhân hậu, chịu khó và cố gắng nhiều như mình vậy (cả thông minh, hài hước và rất giỏi nữa chứ hè, hehe). Cũng bảo bạn rằng, hình như thời gian là một điều gì đó rất hay ho. Từ lâu lắm rồi, mình đã biết tự hạnh phúc với những điều mình có hiện tại. Cái hiện tại khắc nghiệt luôn đòi hỏi con người ta phải vững vàng để yêu quý cuộc sống này, để kiên trì và cố gắng…

Muốn viết về bạn cô Sissi vô cùng cá tính, về cuộc sống bạn đầy sóng gió nhưng đẹp vẻ đẹp vững vàng, tự tin và cực kỳ giỏi giang, về cả cách bạn hạnh phúc mỗi ngày

Muốn viết về nỗi théc méc kỳ lạ rằng, rồi bạn Cuộc sống kia sẽ sắp xếp sao, khi mình đã quá quen với việc mình ên cố gắng – mình ên hạnh phúc ở hiện tại. Rồi bạn sẽ sắp sao để đứa mình kỳ cục gặp 01 nửa khác mà thành trọn vẹn, để như A bảo, đó là miracle –  như bạn và Dan vậy

Muốn viết những lời yêu quý và biết ơn chân thành nhất đến nhà mình, đến các bạn em…2 bạn Dì già

Muốn viết cả những ngày Havana lang bang, được V yêu quý lo lắng như chị, như mẹ…

Về những ngày sau cực kỳ nỗi lực mà nhẹ nhàng quá đỗi. Vẫn đọc thường xuyên các article trên Success magazine, Business Insider…và các web nhảm quen thuộc, thi thoảng vẫn nhặt được đâu đó về sự tiếc nuối của 30, 40 năm sau…Tự hỏi sao mà nghe quen ghê nơi, cũng cày bừa nỗ lực, cũng lặng lẽ khép kín, cũng xa xôi gia đình…Chỉ là không hiểu sao lại vững tin rằng, rồi sẽ có những ngày mình sẽ tự hảo về mình vì đã từng – như – thế – này…Sẽ chẳng còn trăn trở khi mỗi ngày qua, được sống, yêu thương và nỗ lực bằng cả con người mình, bằng niềm tin và tình yêu cuộc sống mãnh liệt

Sẽ viết về hạnh phúc của mình: giản dị, bé nhỏ mà lấp lánh

Chào tháng 4 – mùa xuân. Chào những thay đổi đang dần nên hình nên dáng

Và cảm ơn bạn Cuộc sống này vì mình nhân hậu, luôn lạc quan nỗ lực mà yêu thương

🙂

Tháng ba tươi

8 năm rồi mình chưa viết tiếng Anh=))

Bonjour J…,

How are you and your recent days in Havana? Your spanish is being more improved?

I just came back home yesterday after 01 week to wait the acception of VN consulate and CAD embassy about my case. It was not fun but very excited. I had been 02 days (Saturday and Sunday) in Jose Martí airport with 20 pesos that 01 taxi driver had given to me for bus and food.

I had come back to Havana centre sometimes for re – visiting (by bus and on foot) and had seen the husky dog on street. I missed you with your kindness.

I will pay your 30 € as soon as possible, when I have new bank account.

Wish you health and another best.

HP

P.- S. I knew that we could pay just 01 peso for bus from Capitol to Jose Martí airport (and 03 km by walking). I did it;-)
13450297_1083026458399770_7613109197066372870_n
Lên trình báo sự việc, 01 đồng chí, ngoài việc chả thể giúp được cm giề, còn bảo: Từ rày, nếu có tiền thì hẵng đi du lịch cho đàng hoàng, còn không thì thôi…

Cơ mà mình trả tiền máy bay, nhà trọ trước cả vài tháng, ăn 3 đô thì để lại 01 đô tiền tips… Vậy nên chả hiểu phải đàng hoàng hơn ở chỗ nào. Nhưng chỉ là nghe xong thì im, tự hỏi hay là do đồng chí ấy xem facebook nhiều quá

Mà cũng quên nói với đồng chí này về bạn già người Đức ấy, đã từng học Cambridge, là kỹ sư máy nhưng nghỉ hưu sớm để dành toàn thời gian đi du lịch. Sau 4 tiếng đồng hồ đi bộ ròng rã, gặp bạn ở chỗ trọ. Bạn bảo sáng hôm ấy, ngay sau khi chỉ mình đường đến chỗ ĐSQ thì giật mình luôn, và tự bảo là mình có thể cho đứa ấy mượn xiền mà (đứa ấy mà mình á) nhưng chân nó dài quá nên đi nhanh hơn bạn tưởng. Rồi bạn móc ví mà hỏi số tiền mình cần để ra sân bay. Sau khi nhận được câu trả lời, bạn còn đưa thêm 5 đôla nữa, bạn bảo thế mày không cần ăn à…làm mình cười quá chừng cười dù trong ruột rối tung. Hỏi bạn không sợ mình quỵt hở, bạn cười ha hả, bảo tao ghi rất chi tiết tên họ, số tài khoản của tao sau sách mày nè, nhớ trả nhé!!!!!!!!!

Rồi bạn dẫn mình đi ăn tối. Sợ bị từ chối, bạn bảo bữa ăn tao mời mày chỉ 01 đô la thôi, vì giáo viên dạy tiếng Tây Ban Nha của tao chỉ chỗ ăn không dành cho khách du lịch nên rất rẻ. Nghe thế mình gật đầu luôn, thì cứ thử đặt niềm tin vào người khác, vì họ đã tin tưởng mình đến thế cơ mà

(be continued…)

* 01 đôla (CUC, gần bằng 01 €) = 24 pesos (CUP)

mồng 2 – khai bút

đã pass bài kiểm tra đầu tiên của năm mới (Âm lịch);

đã tự động viên, tự năn nỉ, tự doạ dẫm để lết ra khỏi giường lúc 5h sáng Chủ nhật, lội bang bang gần 1km để bắt bus (vì sớm quá) và tự thấy vẫn phây phây trở về nhà lúc 6h tối. Phát hiện ra rằng mình là đứa khá đến nỗi có thể làm tốt một lúc 04 công việc;

đã hiến máu thành công sau 03 lần bị từ chối và gần 01 năm trời nỗ lực luyện cơ, tăng cân

đã có thêm vài người bạn mới nhân hậu, tốt tính, rất chăm chỉ và cực kỳ nỗ lực

182

Hôm nay, ở làng mình có chuyện không vui. Nhưng chả đủ to lớn để lo chuyện thế giới. Biết nhà mình khoẻ mạnh, sống giản dị đầm ấm; biết đứa mình dzặt dzẹo lại rất trâu bò, luôn lạc quan cố gắng…thì đã là điều gì đó rất may mắn rồi

Muốn nói cảm ơn bạn Cuộc sống này

Và chúc mừng bạn Mùa xuân vẫn rất đẹp đâu đó ngoài kia

Mon temps commence déjà:-)

 

[IV] – 17/01/2017

Yêu quý và tự hào về mình vô cùng đấy mình ạ, he he…

cup-of-warmth-by-ashraful-arefin

I knew I love me…

Chỉ còn vài tiếng nữa thôi là kết thúc năm 2016 kia rồi. Chắc chẳng còn đủ kiên nhẫn để ôm máy tính đợi nghe pháo hoa nổ đì đùng trên Grande Allée như năm ngoái. Nhưng ngay sao khi xem xong 01 bộ film trẻ con Peter et Elliott le Dragon hay hết sức hay thì bạn tủi thân ban nãy đã bay đi đâu mất tiêu. Hoá ra, bạn brain mình có 01 cơ chế tự điều chỉnh vô cùng kỳ diệu. Uh, vậy nên mới đủ can đảm để ghi lại những điều hay ho đã có trong năm vừa qua nè, bằng cả tấm lòng biết ơn chân thành nhất

E hèm, thiệt thà là chẳng đủ lãng mạn để ghi lại quá chừng điều hay đã có trong năm vừa qua. Nhưng tổng quan, thì những điều mình mong muốn – cố gắng – đã hình dung…đều theo bạn thời gian mà nên hình nên dáng

1. Về nhà

Lời hứa 03 năm quay về đã được thực hiện. Dù người mình thương (lộn, từng thương) không còn nữa (sẽ viết về bạn này sau nhé:-D); dù việc hiện tại còn nhiều bề bộn…nhưng rồi chẳng hiểu sao bạn Cuộc sống kia lại cho mình đủ can đảm để thực hiện đúng lời bản thân đã nói ra. 03 năm, khoảng thời gian không nhỏ, nhưng lại nhanh như một cái chớp mắt. Về nhà, để biết mình bình yên vô cùng bên gia đình mình ngày một đủ đầy và vững vàng. Về nhà, để biết gốc rễ mình còn ở đấy, với nắng, với gió, với tấp nập – huyên náo – với những đổi thay chóng mặt, và tự hào. Về nhà, để biết mình yêu quý và thuộc về…bạn Québec này:-))

2. Công việc

Sau này nhìn lại, mình sẽ nói 2016 này là năm mình đặt tảng đá đầu tiên và vững chãi cho Cuộc sống – như – mình mong muốn nơi quê mới (Mà thiệt ra, mình đã làm điều này từ rất lâu rồi mà ta:-D). Thư nhập học năm 2015 bị từ chối vì lý do tiếng Pháp. Những rồ dại tưởng chừng như đã quật ngã mình trong vài khoảnh khắc nào đó rồi cũng qua. Và bằng cách nào chẳng rõ, bạn Cuộc sống kia đã yêu thương mình mà trao thêm cơ hội với cours PAB ở FB hiện tại. Phải nói ngay rằng, mọi việc đã không dễ dàng. Nhưng cũng bằng cách nào chẳng rõ, mà rồi cứ mỗi ngày trôi qua lại một thêm ổn thoả. Vẫn tự nhận mình may mắn. Chỉ là thoảng hoặc ngó lại, thì những điều đang có, là kết quả tất yếu của chuỗi việc trước đó – đã làm. Nhớ 01 câu nào đó trong bài essay của Steve Jobs về dấu chấm – kết nối, thấy yêu quý mình vô cùng, và thêm tự tin cho những cố gắng sắp tới. Vì biết rằng, cứ đi rồi sẽ gặp. Chỉ cần mình luôn cố gắng và vững vàng, và lỳ lợm (tất nhiên), he he…

3. Tình hình tài chính

Việc về nhà phát sinh 01 khoản chi phí đáng kể. Nhưng nay nhẩm tính, thì cũng chẳng hiểu sao tổng thu – chi – tiết kiệm – đú đởn – từ thiện… lại được cân đối trọn vẹn đến thế.  Nhận được thiệp chúc mừng Giáng sinh từ CIBC Woody Gundy (và các báo cáo tài chính hàng tháng) mà thấy tự hào quá chừng. Số tiền đầu tư hiện tại tuy còn ít ỏi; lợi nhuận cuối năm tuy chưa thiệt nhiều…Nhưng đó là minh chứng đầu tiên cho việc mình vẫn là đứa rất hay ho. Và thêm khoản tiết kiệm trong năm nay tuy chưa thiệt lớn…nhưng thêm vững tin rằng, bằng cách nào đó, bạn Cuộc sống kia sẽ nâng đỡ cho những nỗ lực không mệt mỏi của đứa rất ham xiền – mình mà mọi thứ tự sắp thành ổn thoả.

4. Bạn bè

Mình vẫn chưa có nhiều bạn vì bản thân còn hơi khép kín và vì thời gian kia chưa cho phép. Nhưng những người bạn mình đều là điều gì đó rất tuyệt vời. Séb đã được chấp thuận của RIRE 2000 về việc part – time và cours tiếng Pháp; có người bạn yêu  (và yêu bạn) bên cạnh. Khi nhìn thấy đứa có phần kỳ cục và cô độc – bạn yêu đời, yêu công việc, yêu cuộc sống…bằng niềm hân hoan con trẻ – với mình, là điều gì đó rất kỳ lạ và tuyệt vời. Đã ghé nhà Angela vài lần. Và dù không thiệt sôi nổi hoà đồng và đẳng cấp như các bạn của bạn, nhưng chẳng hiểu sao lại tin rằng mình được cả gia đình bạn quý mến. Kiki cũng đã dọn về nhà bạn cũng trong năm này. Và dù đứa điên bạn – đứa điên mình hoàn toàn trái ngược, nhưng điểm chung hơn hết thảy là bọn mình đều làm việc điên cuồng, nhiều hiểu biết, sống có định hướng và nỗ lực rất rõ ràng. Hà già đã làm full – time bên mảng phân tích đầu tư. Khách quan, thì phải công nhận là bạn mình rất giỏi. Năm nay nhà bạn đón thêm Jax. Nhìn gia đình bạn hạnh phúc chẳng hiểu sao lại thêm vững tin vào hạnh phúc mà mình sẽ có, chắc là vì mình cũng rất giỏi – và hay – và cố gắng nhiều như bạn vậy, he he… Hiền Nguyễn đã khẳng định hoàn toàn được khả năng của bạn ở vị trí cấp cao mới. Muốn viết cho bạn lắm, để khoe với bạn rằng, là bạn thời gian (và Cuộc sống kia) lại ban cho mình may mắn, là đã trở thành 01 đứa tốt tính – tự nhiên – y như bạn vậy (nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần muốn viết, bạn hứng thú lại đi đâu mất tiêu:-)). Chỉ là biết chắc chắn 01 điều rằng, đứa bịnh bịnh mình – tuy hiện tại chưa là gì – nhưng đã là 01 phần bạn vô cùng quý thương. Và mình biết ơn vô cùng vì điều đó

Rồi là Sab trẻ trung và nhân hậu; cả Julie nữa – vì bạn cũng nhân hậu mà; 01 bạn nào đó mình không biết tên bên lớp IAux nữa nè; vài bạn khách hàng bên tiệm nữa nè…rồi các bạn Cô bên trường…mà nhờ họ, mình nhận ra rằng mình luôn thu hút được những người giỏi và hay ho nhất, hé hé

5. Dzai: Hơ hơ, phần này mới thiệt là kỳ lạ.

Tính đến thời điểm 01/2017 là tròn 04 năm mình…mình ên, theo đúng nghĩa đen bóng. Tủi thân không – thú thiệt là có chớ. Nhưng cũng chẳng hiểu sao lại vững tin vô cùng về việc sẽ có người đờn ông bản lĩnh, rất giỏi, hiểu biết, hài hước và nhân hậu bên cạnh. Là người đờn ông yêu mình, yêu cuộc sống, yêu gia đình…và nỗ lực nhiều như mình vậy. Mình đã nói với 01 bạn già nào đó chẳng nhớ, về việc mình đã từng là đứa “hơi”, ờ, là “rất” chứ nhỉ – kỳ cục…ở VN; từng bị người mình yêu thương (từng yêu thương) bỏ rơi vì đã để bạn cô đơn 01 thời gian (vài tháng=))) mà bước chân ra thế giới; về việc mình vẫn luôn mong muốn 01 gia đình đông đầy con cái bất chấp tuổi 30 – bơ vơ…Nhưng cũng đã nói với bạn rằng, là những điều đã qua – những người đàn ông đã gặp – thậm chí cả bạn yêu thương cũ đều mang 01 ý nghĩa rất riêng nào đó, để biết mình – kỳ cục, lỳ lợm nhưng bản lĩnh, rất giỏi, sống lễ nghĩa, lạc quan, nhân hậu, hiểu biết (ặc, sao nhiều thứ hay ho thế nhỉ, hí hí…) xứng đáng thuộc về 01 người phù hợp; là người cũng xứng đáng có mình – hay ho như thế – bên cạnh; người sẽ là cha của các bạn con mình

6. Vài thứ sàm xí – vô cùng đẹp đẽ khácsunrise-in-tuscany-by-gurkan-gundogdu

Đã cùng các bạn em – cùng Sab và vài bạn cùng lớp khác làm thiệp Noël đặng tặng cho các bạn handicapé làm việc nơi trường mình học bằng cả tấm lòng trân trọng vì sự nỗ lực của họ. Việc hiến máu cùng HEMA QC tới lần thứ 03 không thành nhưng biết là mình đã nỗ lực hết sức mình và vẫn sẽ tiếp tục được mình thực hiện trong thời gian tới. Vài tháng tình nguyện cùng CPCQ cũng đã mang lại cho mình nhiều hiểu biết mới và chắc chắn mình sẽ quay lại khi có thời gian. Là 25 CAD bé nhỏ với World Vision nhưng với đứa nhím cheo và tỷ thứ phải lo – hiện tại như mình thì cũng là 01 nỗ lực rồi:-D. Cả cours tiếng Việt miễn phí cho D và V. Vé Circle du soleil cho 02 bạn em vì đã rất ngoan và vô cùng cố gắng, cả vì đã yêu thương mình. Khoản tiền nho nhỏ tặng E để bạn mua quà giáng sinh cho con (của bạn); 01 lẵng hoa tặng gia đình MJ cũng dịp giáng sinh, cho tấm lòng bạn vô cùng tử tế. Rồi Séb, rồi Angl, rồi Lou – Ann và Marike…Những điều kể ra, dù còn vô cùng bé nhỏ và chẳng cần ai công nhận, mình vẫn tự cho mình cái quyền tự hào về mình vô cùng, cả ngạc nhiên nữa…vì đã học được cách Cho đi – để cảm ơn bạn Cuộc sống này đã yêu thương mình mà cho khoẻ mạnh, cho hiểu biết, cho cơ hội, cho thử thách, cho vững vàng…mà bình thản, đủ đầy, và hạnh phúc

Sách: Dù tình hình tài chính luôn được cân đối kỹ càng vì công việc part – time bên tiệm đang ngày một thưa dần (vì học, và sau sẽ là chấm dứt hẳn, đặng đi mần chớ hè;-)) thì việc dành tiền mua sách mỗi đầu tháng đã thành 01 thói quen mới (dù đã “mới” cũng hơn năm nay roài:-D). Rồi đọc (vì tiếc xiền), rồi phát hiện ra rèng mình đã tập được thói quen của rất nhiều người giàu có khác, hí hí…Nhưng phải công nhận 01 điều rằng, nhờ thói quen này mà bạn brain mình ngày càng yên ổn và vững vàng; bạn trym ngoan cố vẫn giữ được cái nhìn lạc quan, nhân hậu và những yêu thương trong trẻo, tốt lành nhất

Ảnh ọt: Mình vẫn giữ được thói quen vọc vọ xa xỉ này dù lượng thời gian rảnh cực kỳ khiêm tốn và bạn Nikon kia vẫn chẳng có gì thay đổi. Vì mình mình ên hay vì mình vẫn luôn yêu quý cái đẹp từ những điều giản dị nhất, mình cũng không biết nữa – mà cũng có thể là cả hai…Nhưng điều quan trọng nhất là thói quen này vẫn sẽ được mình duy trì…như 01 cách để bạn brain kia thảnh thơi và để biết mình cần luôn tích cực mà nhìn Cuộc sống này theo những cách rất đáng yêu nào đó

Điều chưa tốt mình có không – có chớ. Những việc không thể làm được – cũng có luôn. Những điểm còn hạn chế – cũng có nốt…Nhưng mình yêu quý mình vô cùng – vì đã không hoàn hảo như này… để biết mình vẫn còn phải cố gắng thiệt nhiều hơn nữa. Và với mình, chỉ cần nhiêu đó thôi thì đã là 01 điều may mắn rồi: là được khoẻ mạnh đặng vững vàng nỗ lực mỗi ngày; để yêu thương và được yêu thương bởi gia đình mình; bởi quá chừng người hay – giỏi – tốt luôn hiện hữu đâu đó bên cạnh; bởi cả bạn Cuộc sống này!!!

Giờ, thì đã nghe pháo nổ đì đùng dù bên ngoài là tuyết bay xối xả và gió lạnh thổi hun hút. Yêu bạn lắm đấy bạn Québec kia ạ. Yêu những khó khăn đã trở thành cơ hội để cố gắng hoàn thiện bản thân, để thêm hiểu biết, để mở lòng, để yêu thương…

Mình sẽ cầu mong nhiều điều trong năm mới Âm lịch, vì bản thân vẫn Á và luôn cũ kỹ. Nhưng vào thời khắc này, muốn nói cảm ơn bạn năm cũ – với tất cả những điều đã trải qua và rằng mình đã sẵn sàng cho những điều sắp tới

Và tất nhiên sẽ nói rằng: Chúc mừng mình – năm mới  nữa hè:-)